Không Có Gì

www.mediafire.com/tuchikara


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tại sao người Hàn Quốc lại biểu tình bài Nhật?

Một số bàn luận

Tác giả bài viết thể hiện kiến thức kinh tế, chính trị, lịch sử tổng quát, suy luận hợp lý. Tuy nhiên cũng có một số điểm mình có suy nghĩ khác.

+ Mình không nghĩ Việt Nam được xem là 1 lựa chọn có khả năng giật dây. Có thể Việt Nam có bản lĩnh chính trị và nghệ thuật ngoại giao mềm dẻo tốt (việc này có thể chứng minh qua sự kiện bãi Tư Chính mới xảy ra, click xem video), nhưng hiện nay Việt Nam vẫn còn nhiều vấn đề nội tại của nó (tham nhũng, lợi ích nhóm, dân số già khi kinh tế chưa phát triển, chủ quyền bị xâm phạm….). Tiềm lực của Việt Nam là chưa đủ để nghĩ đến vấn đề quốc tế.

+ Mình không nghĩ Chính phủ Trump có đầu óc đơn giản. Tất cả các đời tổng thống Hoa Kỳ, không phân biệt Dân chủ hay Cộng Hòa nó đều có chiến lược duy nhất. “Đứng đầu thế giới về kinh tế, chính trị và làm suy yếu thằng nào dám đá nó ra khỏi vị trí số 1”. Nó có nhiều hành động mà đôi khi mình sẽ không hiểu hết được. Điều này có thể kiểm chứng trong lịch sử trước đây.

– Thập niên 80, Nhật định soán ngôi số 1 thế giới về kinh tế với Mỹ. Kết quả là sao ? Chỉ với chiêu bài ép Nhật thay đổi tỷ giá hối đoái, làm cho số nợ của Mỹ với Nhật giảm đi 1 nửa. Từ đó tới nay Nhật vẫn đang ngụp lặn trong suy thoái. Cũng may là Nhật có nền tảng cơ bản về Khoa học kỹ thuật tốt, có tích lũy tư bản chứ không thì sụp rồi. 40 năm tăng trưởng âm hoặc 0% mà nó vẫn đang là nước giàu của thế giới.

– Thập niên 90, Liên Xô định soán ngôi số 1 thế giới về chính trị với Mỹ. Kết quả là sao ? Tan rã

– Khoảng 10 năm trở lại đây. Trung Quốc tính làm anh cả thế giới về kinh tế và chính trị (chắc là sau nhiều năm ẩn mình chờ thời nghĩ là mình đã đủ sức đấu với Mỹ). Kết quả thì chưa biết được. Nhưng nếu các bạn có đọc sách “Sự Minh Định Của Địa Lý”, Hoa Kỳ nó đang bao vây tứ bề Trung Quốc rồi (thực ra là cả Nga nữa). Phía Đông trải dài từ Nhật cho đến Úc. Phía Tây thì chỉ còn Iran cứng đầu (trước sau gì cũng quy thuận nếu Nga, Trung không hỗ trợ). Phía bắc thì Nga Trung bằng mặt không bằng lòng, Phía Nam thì Việt Nam từ trước đến nay vẫn không bị khuất phục và có khuynh hướng gần Mỹ vì vấn đề Trung Quốc xâm lược ở Biển Đông. Việt Nam cũng đang được Mỹ và đồng minh “hỗ trợ” phát triển kinh tế để làm chốt chặn ở phía Nam Trung Quốc. Giờ đây Mỹ đã nhận ra rằng ở Đông Nam Á thì chỉ có Việt Nam mới có gan và dám đương đầu với Trung Quốc.

Gần đây nhất thì Bộ trưởng quốc phòng Mỹ thăm Mông Cổ (nước nằm ngay giữa Trung Quốc và Nga). Nếu chúng ta không xâu chuỗi lại thì sẽ không biết ý nghĩa của mỗi bước đi này.

Kết luận: Bàn cờ thế giới vẫn đang tiếp tục, hy vọng Việt Nam chúng ta sẽ là một tay chơi cờ biết lèo lái để đem về lợi ích tốt nhất cho dân tộc, không phải là 1 con cờ như dân tộc Triều Tiên (Mỹ, Trung Quốc và Nhật sẽ không bao giờ để cho dân tộc này được thống nhất, nhưng nếu dân tộc này có đủ bản lĩnh như Đức hoặc Việt Nam thì biết đâu được)

Sau đây là bài viết

Vào giai đoạn cuối tháng 7 năm 2019 này rộ lên một loạt cuộc biểu tình của người dân Hàn Quốc nhằm vào Nhật với lý do xưa cũ là Nhật không bồi thường chi phí chiến tranh thời thế chiến 2 cho Hàn. Trong khi thực tế đã trả rồi, chi tiết các bạn có thể Google thêm

Rất nhiều người không hiểu rằng, đằng sau sự việc dân Hàn Quốc tẩy chay Nhật là 1 cái bẫy của nước ngoài. Có thế lực bên ngoài kích động biểu tình.

Ai là người thiệt hại ?
1) Nhìn gần là nền kinh tế Hàn Quốc vì bị Nhật gây khó khăn, là các tập đoàn chuyên về sx thiết bị điện tử như Samsung, LG.
2) Nhưng nhìn xa là chính phủ HIỆN NAY của Hàn Quốc. Và điều này cực kì nguy hiểm.
3) Nhìn xa hơn là sau khi chính phủ hiện nay sụp đổ, dân Hàn sẽ chịu thiệt như sau:

a) Chính phủ này là cơ hội rất lớn cho Hàn Quốc và Triều Tiên thống nhất đất nước hoặc quan hệ ấm lên và đây là lý do chính khiến biểu tình xuất hiện.

b) Chính phủ này đang có 1 mối quan hệ cực tốt với Việt Nam, và Việt Nam lại có quan hệ tốt với cả Triều, Hàn và Mỹ. Không phải ngẫu nhiên mà họp Mỹ – Triều lại ở Việt Nam, chắc nhiều người tưởng cầm đơn nộp là nó nhận chắc ?

c) Sau khi đám Chaebol ngấm đòn, người dân Hàn sẽ thất nghiệp chết đói tiếp theo.

Vậy ai là người có lợi ?

Mọi người chỉ nhìn thấy hiện tượng dân Hàn Quốc biểu tình mà không nhìn thấy bản chất vấn đề. Hãy thử đặt một số câu hỏi.
Tại sao dân Hàn Quốc lại biểu tình thời điểm này ? Mà không phải cách đây 10 hay 20 năm ?
Nếu Nhật Hàn gây nhau, ai sẽ có lợi nhất ?

Trả lời đc mấy câu hỏi trên sẽ thấu hiểu được vấn đề.

Thì sẽ thấy kẻ chủ mưu đủ khả năng giật dây sau vụ này chỉ có thể là 1 trong 3 nước này: Việt Nam – MỸ – Trung Quốc. Đây là cả 3 nước có khả năng dùng các đòn tâm lý, gây rối, và kích động lèo lái truyền thông và dư luận theo ý mình rất giỏi. Đều là những tay chơi cờ có hạng trên bản đồ Quan hệ quốc tế. Ta sẽ xét từng nước.

Việt Nam là nước có quyền lực mềm rất mạnh thông qua năng lực ngoại giao và tình báo hùng hậu, và có khả năng tác động đến truyền thông 2 nước dễ dàng vì sự thân cận đồng minh ngầm với cả Hàn Quốc và Nhật, nhưng sẽ ko phải Việt Nam giật dây, vì Việt Nam không có lợi ích gì khi Hàn Quốc và Nhật đánh nhau cả. Huống hồ mối quan tâm lớn nhất của Việt Nam là Trung Quốc – Mỹ – Các nước Đông Nam Á, cả 3 đều đang canh đâm lén sau lưng. Việc 2 nước có mối quan hệ kinh tế khăng khít gây nhau không đảm bảo họ sẽ dồn đầu tư vào Việt Nam, một nước đi quá rủi ro mà chẳng mang lại một lợi ích gì rõ ràng cho Việt Nam, nên Việt Nam không phải nước giật dây.

Kế đến là Mỹ, có khả năng Mỹ giật dây, nhưng dưới thời Donald Trump lại không, vì cái đầu của Trump chỉ nghĩ đến tiền và kinh tế, và vì cho đến giờ phút này ta chưa thấy Mỹ được lợi ích hay bộc lộ bất cứ lợi ích gì về kinh tế khi 2 nước này đánh nhau. Chưa kể, thực sự 2 nước này đều là đồng minh nếu không muốn nói thẳng ra là con chó cho Mỹ sai bảo. Vậy khi 2 con chó cắn nhau chủ chỉ mất công giải quyết và bênh ai, không bênh ai thì rất khó xử và đều gây sứt mẻ tình cảm đồng minh. Thế nên Mỹ khó có khả năng kích động biểu tình mặc dù đây là “nghề của chàng” mà. Chưa hết, lúc này Mỹ đang loay hoay với Trung Quốc thì rảnh mà đi phá hoại 2 thằng đồng minh ?

Vậy còn Triều Tiên thì sao ? Triều có thù cả với Hàn, với Nhật, với Mỹ thì rõ ràng rồi. Nhưng ít ai biết là Kim Jong Un còn có thù với cả Trung Quốc nữa ! Những sai lầm thời ông và cha kết thân với Trung Quốc dẫn đến sự lệ thuộc vào Trung Quốc và Trung Quốc cắm cài cả tình báo vào trung ương của Triều Tiên là bài học không thể nào quên. Góc nhìn của Triều Tiên với Hàn và Nhật như thế nào ? Với Hàn, Triều nhìn Hàn cứ như Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa nhìn Việt Nam Công Hòa ngày xưa vậy, khinh thường nhìn bằng nửa con mắt, vì ai cũng biết Hàn hay Việt Nam Công Hòa chỉ là con cờ của Mỹ. Nhật tuy là thù ghét vì đã giết dân Triều thời Thế chiến 2, nhưng hiện tại Nhật không dính dáng gây hại gì đến Triều cả nên ko phải kẻ thù lớn. Mọi sự chú ý và tập trung của Triều đều dồn vào Mỹ (đến thời Kim Jong Un thì còn 1 mối lo, đó là Trung Quốc, quan hệ Triều và Trung Quốc bây giờ giống y Việt Nam, đó là bằng mặt mà không bằng lòng). Chưa kể, chính vì chính sách “bế quan tỏa cảng” nội bất xuất ngoại bất nhập của Triều mà tình báo nước ngoài không vào Triều được, và tất nhiên tình báo Triều cũng chả ra nước ngoài được, thì lấy cái gì mà cắm cài kích động biểu tình ? Chưa kể, mối lo của Triều cho đến hôm nay vẫn xoay quanh 3 chữ: Quân sự – An ninh – Thống Nhất, chứ không phải vấn đề kinh tế. Ai cũng biết hậu quả của xung đột Hàn – Nhật này là vấn đề kinh tế. Với các lý do trên thì Triều loại khỏi danh sách nghi ngờ.

Vậy ta còn lại Trung Quốc, hãy tổng hợp lại toàn bộ đoạn trên tôi viết và đặt các câu hỏi sau:
_ Nếu kinh tế hai thằng láng giềng cùng phát triển ganh đua với Trung Quốc, nếu chúng nó đánh nhau thì ai có lợi ? –> Trung Quốc
_ Trong giai đoạn các tập đoàn công nghệ Trung Quốc có nguy cơ chững lại và điêu đứng vì cấm vận, nếu 2 thằng láng giềng hùng mạnh về công nghệ đánh nhau, và dẫn đến thằng đầu bảng trong làng thiết bị như Samsung chững lại thì ai có lợi ? –> Huawei, ZTE, Xiaomi của Trung Quốc. Trong cuộc đua KHCN, chững lại nửa năm là mọi chuyện khác hẳn rồi.
_ Hàn Quốc và Triều Tiên là con cờ để tạo ranh giới đệm cho Trung Quốc và Mỹ, nếu Hàn Quốc sụp đổ chính phủ thân Triều, Triều Tiền mất cơ hội thống nhất thì ai có lợi NHẤT? –> vẫn là Trung Quốc, vì Trung Quốc biết Triều giờ đây đang tìm cách thoát Trung và không nghe “Thiên tử” như xưa, (không phải tự nhiên mà đi công cán gần đây nhất của Kim Jong Un lại là Việt Nam và Nga, quan hệ với chính phủ Hàn nồng ấm) nếu mọi thứ suôn sẻ thì Hàn Quốc sẽ là chỗ dựa cho kinh tế Triều, thay Trung Quốc trong tương lai (và Triều cũng sẽ là nơi cung cấp nhân công giá rẻ cho Hàn Quốc thay cả Việt Nam nữa!) Nếu Hàn Quốc yếu đi 1 tý về kinh tế thì quả là Trung Quốc có lợi.

Đọc đến đây, chắc các bạn cũng đã hiểu ai là kẻ giật dây đằng sau vụ người dân Hàn biểu tình Nhật trong khi chính phủ Hàn thì ra sức xin lỗi rồi phải không ? Tác giả của trò này chính là chính phủ Trung Quốc. Xét về độ thâm, rõ ràng không ai qua được thằng hàng xóm cả.

Cũng có thể có bạn sẽ nói, lỡ đâu mọi thứ chỉ là một sự ngẫu nhiên, tình cờ ? Khi mà tâm lý đám đông vô tình trùng nhau và tự lèo lái đến bây giờ ?
Điều này là cũng có thể, nhưng nếu vậy thì các bạn hãy trả lời câu hỏi: Tại sao là lúc này ? Tại sao không phải là 20 năm trước ? Vì lúc đó thiếu internet để lan truyền thông tin ? Cũng đúng, vậy trả lời xem tại sao không phải cách đây 10 năm ? Vì thời đó thiếu mạng xã hội để tin tức lan truyền đến nhiều người và nhiều đối tượng. Ok, vậy tại sao cuộc biểu tình này không xảy ra cách đây 5 năm khi đã có mạng xã hội ? Không có gì là ngẫu nhiên, vô tình cả, mọi chuyện đều có nguyên do của nó.

Có một quy luật của biểu tình mà tôi tự nhận ra:

“Biểu tình tự phát là biểu tình không có tổ chức, mà không có tổ chức thì không tồn tại được lâu và rã đám nhanh. Mà đã không phải loại biểu tình tự phát thì sẽ là loại có người giật dây, mà đã giật dây thì phải có mục đích, và mọi mục đích đều để đi tới lợi ích.”

Cũng có thể các cuộc biểu tình trên của người Hàn là tự phát, vậy hãy để thời gian kiểm chứng, nếu nó tự rã đám thì đó là tự phát, hoặc là đã có sự tác động 1 cách “êm thấm”, nhưng nếu nó duy trì và tiếp tục leo thang thì đó là có sự chống lưng và giật dây.

Vậy nếu có kẻ giật dây thì đâu là giải phát cho một sự mâu thuẫn mang màu sắc quan hệ quốc tế có yếu tố lịch sử này ?

Hai người trong cuộc là không đủ. Chính phủ Hàn rơi vào cảnh bất lực, xin lỗi thì Nhật không tin, dân thì không nghe chính phủ, đàn áp mạnh tay thì không được, nhất là khi làm vậy thì hàng xóm vui! Nhật thì bị Trung Quốc nắm thóp tâm lý tự trọng, đâm ra tự ái, thế nên đụng tới thanh danh sĩ diện là phản ứng rất mạnh mẽ nên rõ ràng sẽ không nghe đối phương, mà ở đây là Chính phủ Hàn Quốc lên tiếng.

(Kẻ giật dây vụ này đã nắm thóp tâm lý các bên, dân Hàn Quốc thì chủ nghĩa dân tộc cực đoan không kém Nhật – Trung, chính phủ Hàn thì gian manh, xảo trá, tiền bồi thường của Nhật đã nhận sạch nhưng giấu đi không đưa cho dân chúng, Nhật thì trọng danh dự và tự ái cao, Mỹ dưới thời Trump lại gần như quay về chủ nghĩa không xâm lấn. Triều thì ngoài trừ bom hạt nhân ra thì tiếng nói không có trọng lượng gì hết)

Như vậy, giải pháp là cần 1 bên trung gian thứ ba làm hòa giải, ai đây ?

Yêu cầu đầu tiên của kẻ làm hòa giải phải có quan hệ tốt và uy tín với cả hai kẻ đang đánh nhau.

Mỹ ? Rõ ràng không được. Trước hết, chính quyền của Trump là loại đầu óc đơn giản dễ đoán: “là loại không thấy có lợi ích hay thiệt hại về kinh tế hay tiền bạc thì không quan tâm” nên Trump sẵn sàng bỏ mặc cho đồng minh đánh nhau, miễn đừng hại tới lợi ích của Mỹ. Thứ hai, quan hệ Mỹ – Nhật – Hàn đúng nghĩa không phải là đồng minh, mà là chủ – tớ, tức là “tao bảo thì chúng mày phải nghe!” Nghe thì cứ ấm ức nghe, chứ thằng Nhật không phục, và không phục thì còn đâm nhau dài dài bằng các chính sách khác sau này. Rõ ràng, Mỹ không phải là giải pháp.

Nga ? Nga có quan hệ không thân với Hàn và không tốt với Nhật, trên hết Nga chỉ quan tâm không gian hậu Xô Viết và kinh tế Nga còn lo không xong cũng như chả có lợi ích gì trong cuộc xung đột 2 nước này, vậy thì việc gì phải lo chuyện người dưng?

TQ ? Chắc chắn sẽ làm ra bộ mặt đạo đức giả và ngồi ca bài “quan ngại” như Việt Nam.

Vậy còn ai có đủ sức mạnh mềm tác động vào 2 nước Hàn – Nhật này ? Thực ra chỉ duy nhất là Việt Nam.
Đầu tiên thì Việt Nam như thường lệ của mình sẽ tiếp tục ca bài ca quan ngại. Nhưng về mặt cánh gà, thì có thể sẽ ra tay giúp đỡ.

Theo tôi, giải pháp như sau (có lẽ lãnh đạo VN cũng đã biết thừa)
Tổ chức họp kín 3 bên với Nhật – Hàn, đứng ở vị trí trung gian. Làm công tác tư tưởng trước buổi họp với Nhật trước, phải cho cả Nhật và Hàn thấy:
Ai là kẻ đứng sau giật dây vụ này.
Ai là kẻ có lợi nhất sau vụ này.
Thiệt hại cụ thể ra làm sao.

Sau đó thuyết phục Nhật đi bước đầu bỏ nút thắt là những lệnh cấm xuất khẩu tài nguyên gì đó qua Hàn.
Rồi Hàn sẽ phải tung thông cáo báo chí và các tư liệu xác nhận rõ ràng việc Nhật đã bồi thường nạn nhân Hàn và phải thừa nhận chính phủ tiền nhiệm ở HQ đã giấu đi khoảng bồi thường đó.
Tìm cách trả tiền bồi thường cho nạn nhân làm có lộ trình.
Và nhất là Hàn phải tìm cách kiểm soát truyền thông để dẹp biểu tình. Phải tiến tới kiểm soát truyền thông chặt chẽ. Không thì hôm nay là Trung Quốc, mai là Mỹ. Nên nhớ chính truyền thông đã giật Park Geun-Hye xuống thỉ cũng có thể bị thao túng để kéo đổ bất cứ chính phủ nào bất kể tốt xấu.
Chỉ có Việt Nam mới có đủ uy tín để nói cho 2 nước này lắng nghe, và cũng chỉ có Việt Nam mới thiệt hại lợi ích kinh tế rõ ràng khi Samsung trục trặc hay cả kinh tế Hàn Quốc suy giảm. Tôi đánh giá đây là một nước đi quá thâm hiểm của Trung Quốc nhằm được vào nhiều bên. Vì thế, Việt Nam buộc phải đứng ra giải quyết. Thực ra, giải quyết việc này thì không khó, cái khó là nhìn ra kẻ giật dây và bản chất của vấn đề đằng sau nó.

Tương lai kinh tế của VN chắc chắn không phụ thuộc vào Hàn và Nhật, nhưng trong giai đoạn hiện nay, muốn tìm “thuốc kích thích” thúc đẩy kinh tế Việt Nam phát triển thần tốc không thể thiếu sự hỗ trợ của cả Hàn và Nhật, vì thực tâm 2 nước này cũng muốn có một VN hùng mạnh hơn để kiềm chế Trung Quốc, và bất cứ một nhà chính trị nào cũng hiểu chỉ có Việt Nam, chứ không phải Mỹ, mới trị được Trung Quốc, nên Hàn và Nhật ngoại trừ lợi ích cá nhân thì đều xem Việt Nam như cái phao cứu sinh cho mình. Vậy tại sao Việt Nam không làm những gì trong khả năng để củng cố sức mạnh của những đồng minh không chính thống này ?

Nguồn: Nightmoonlight